Chương 23: H + Chương 24: Ấm áp

Chương 23: H


Không biết bắt đầu từ lúc nào, bầu trời đêm đen kịt đã có những bông tuyết rơi lả tả, điều này khiến cho nhiệt độ của khu rừng vào đêm vốn đã thấp nay càng thêm lạnh lẽo.


Nhưng mặc kệ tuyết rơi hay trời lạnh, những điều này đối với Khải Văn và Arthur trong suối nước nóng mà nói hoàn toàn không liên quan.


Hiện giờ Khải Văn chỉ cảm thấy gương mặt mình nóng bừng như muốn thiêu cháy, hai mắt máy móc mà di động theo hai tay Arthur, nhìn Arthur đem oánh chi thoa lên da mình, trong giây lát liền thấy có một tầng mỏng manh bị da thịt hoàn toàn hấp thu, mà da thịt cũng bày ra một loại sáng bóng trơn nhẵn như ngọc, đồng thời toát ra hương vị ngọt ngào nhàn nhạt.


“Đây là…” Khải Văn nhìn biến hóa khiến người ta kinh ngạc này, cũng cố gắng nén lại cơn xấu hổ và mất tự nhiên khi bị chạm vào cơ thể, nhịn không được lên tiếng hỏi.


“Đây là diệu dụng của oánh chi.” Động tác trên tay Arthur vẫn không ngừng, nhẹ giọng giải thích, “Ở nơi này, đôi khi sẽ có vài giống cái sinh ra với cơ thể suy yếu, mà trưởng bối bọn họ vì để bọn họ khỏe mạnh trưởng thành, đều dùng oánh chi thoa lên người bọn họ khi mang đi tắm. Oánh chi là loại thuốc bổ tốt nhất cho giống cái, nó sẽ mang theo những nguyên tố hữu ích thấm vào da đi vào cơ thể giống cái, sau khi giống cái hấp thụ sẽ dần dần thoát khỏi trạng huống thể nhược nhiều bệnh. Mặc dù oánh chi dùng tốt nhất là khi giống cái vừa được sinh ra, nhưng ngươi cũng không phải quá suy yếu, hiện tại dùng là vừa lúc.”


“Oánh chi này chế tạo như thế nào? Tất cả giống cái thể nhược đều phải dùng sao?” Khải Văn ngâm nước nóng đến hai má đỏ bừng mở to đôi mắt ướt át như quả nho, tựa như một em bé hiếu kỳ lên tiếng hỏi.


“Đương nhiên không phải rồi.” Arthur ra hiệu cho Khải Văn xoay người đối mặt với mình, sau đó tiếp tục xoa oánh chi, vừa tiện thể giải thích, “Nguyên vật liệu chế tạo oánh chi được lấy từ biển sâu, mà kỳ thực thú nhân chúng ta cũng không có chủng tộc giỏi về bơi lặn, nguyên vật liệu chế tạo oánh chi là phải trải qua thiên tân vạn khổ mới làm ra được, bởi vì khó như thế nên thành phẩm dĩ nhiên giá trị ngàn vàng. Gia đình bình dân chỉ sợ cả đời cũng chưa bao giờ nhìn thấy, cho dù trong giới quý tộc cũng rất ít khi được thấy oánh chi.”


“Nga, trân quý như thế.” Khải Văn nghe xong thì sửng sốt, cúi đầu nhìn oánh chi đang bị hấp thu vào cơ thể mình, nhất thời cảm thấy mình đang dát vàng lên người, tự nhiên có một cảm giác xa xỉ, giơ tay ngửi ngửi, ngay cả hương thơm cũng khiến Khải Văn có ảo giác ngửi được mùi của vàng.


“Ngươi đang làm gì đó?” Arthur thấy Khải Văn giống như chú chó nhỏ ngửi tới ngửi lui trên người mình, nhịn không được cười ra tiếng.


“Một mùi hương thật xa xỉ a.” Khải Văn biểu tình khoa trương mà đáp.


“Thật không.” Arthur thấy Khải Văn như vậy, nụ cười càng thêm thâm trầm, đặt oánh chi sang một bên tiến tới sát người cậu, “Ta ngửi thử cái đã.”


Khải Văn còn chưa kịp phản ứng đã bị Arthur ôm vào lòng, Arthur cúi đầu hít sâu một hơi rồi kề đầu vào sát cổ Khải Văn nhẹ giọng nói, “Rất thơm, nhưng không chỉ là hương thơm của oánh chi đâu.”


“Vậy là cái gì?” Khải Văn bị Arthur không hề câu nệ mà ôm một cái, hai mảng da thịt kề cùng một chỗ, xúc cảm nóng rực đã sớm khiến Khải Văn choáng váng, Arthur vừa lên tiếng nói một câu như thế, Khải Văn liền giống một con cá ngốc đang nhảy đành đạch vì mắc cạn.


“Còn có hương vị của ngươi, hương vị trên người ngươi, chính là hương vị thuộc về ngươi…” Nói ra từng câu, Arthur cũng dần dần đưa mặt tới gần, mãi cho tới câu cuối cùng kia bị hắn trực tiếp đẩy vào trong miệng Khải Văn.


Mà câu trả lời của Khải Văn là tiếng rên rỉ tràn ra bên mép.


Từ khi cả hai bày tỏ tâm ý tới nay, Khải Văn và Arthur cũng không ít lần làm ra những hành động như ôm và hôn nhẹ, nhưng vào lúc này, Khải Văn chỉ cảm thấy Arthur bây giờ so với bất kỳ lúc nào cũng đều khiến mình hoa mắt mê man, một hồi cường thế một hồi ôn nhu, mà mình chỉ có thể ngơ ngác theo đầu lưỡi Arthur cùng đùa.


Đợi khi Arthur buông Khải Văn ra, Khải Văn đã rã rời, vùi mặt trong hõm vai Arthur mà hô hấp.


“Sao đã nhiều lần như vậy vẫn không học được cách thở hả?” Arthur cúi đầu nhìn Khải Văn như con mèo nhỏ nép trong lòng mình, mang theo ý cười mà hỏi.


“Bởi vì kinh nghiệm của ta không có phong phú như ngươi a…” Khải Văn thật vất vả mới lấy lại được nhịp thở, khẽ ngẩng đầu lên nhỏ giọng lầm bầm.


“Nga… Thế à…” Arthur nghe xong thì trên mặt mang theo một nụ cười gian mà gật đầu, cánh tay vốn đặt trên bờ vai Khải Văn không ngừng trượt xuống, cho đến khi trượt đến một chỗ rất tròn phía sau cậu thì mới ngừng lại.


“Ngươi làm gì vậy?” Khải Văn đã lấy lại nhịp thở vội vã ngăn bàn tay đang muốn thăm dò vào trong của Arthur, mặt đỏ hồng mà hỏi.


“Làm gì là làm gì?” Arthur biểu tình chính trực không gì sánh được, còn chưa chờ Khải Văn nói thêm gì nữa, nụ hôn nóng rực lại triền miên của Arthur lại ập đến, bị Arthur đột nhiên kéo vào trận hôn nồng nhiệt, Khải Văn cũng bất chấp cái tay mờ ám kia của hắn, chỉ lả vô thức vòng tay ôm sau cổ Arthur, đợi khi Khải Văn bởi vì dị vật xâm lấn phía sau nên tỉnh táo lại thì đã muộn.


“Arthur…” Khải Văn dưới sự âu yếm của hai bàn tay linh xảo kia thì cả người đã mềm nhũn, không gượng nổi một chút sức lực, chỉ đành cắn đôi môi mọng nước bất lực nhìn Arthur đang ở trên người mình mà châm lửa nóng.


“Bảo bối, đừng sợ.” Arthur nhìn đôi mắt mang theo sương mù dày đặc của Khải Văn, còn có biểu tình vô tội nhưng lại khiến người ta muốn mạnh mẽ mà thương yêu ấy, chỉ cảm thấy bên dưới càng thêm trướng đau, hắn nhịn xuống xung động muốn ‘manh động’, cúi đầu hôn nhẹ lên khóe miệng cậu một cái, dùng âm thanh trầm thấp của mình an ủi, “Đừng sợ, ta ở đây, ta sẽ không thương tổn ngươi, trao cho ta được không?”


Khải Văn không phải không chú ý tới dáng vẻ nhẫn nại của Arthur, đều là nam nhân, đương nhiên biết cảm giác khi nhẫn nhịn, tiếp tục kéo dài như thế thì chỉ khiến người ta nghĩ mình làm cao, yêu thương luyến tiếc trong mắt Arthur không phải giả, nhìn thật sâu vào đôi mắt này, Khải Văn kinh ngạc nhìn Arthur một lát, rốt cuộc cũng cúi đầu mà ừ nhẹ một tiếng.





Nhìn dáng vẻ thuận theo nhưng lại ngượng ngùng của Khải Văn, Arthur cảm thấy lý trí mà mình đang cố níu kéo bị đứt bung, hắn hít sâu một hơi, động tác trên tay càng nhanh hơn, đồng thời để trấn an Khải Văn hắn còn không quên hạ xuống những nụ hôn khẽ trên cổ trên đầu vai cậu, thấp giọng nỉ non vào bên vành tai nóng hổi.


Lúc này Khải Văn toàn thân không chỗ nào không nổi lên màu hồng nhạt, cũng không biết là do ngâm nước suối hay do động tác của Arthur, hoặc là do cả hai yếu tố này, cậu giống như con đà điểu mà vùi mặt vào trong lòng Arthur, để mặc bàn tay hư hỏng của ai kia mơn trớn trên người mình muốn làm gì thì làm, cảnh tượng này nếu chỉ nhìn thoáng qua thì sẽ nghĩ tất cả đang ngừng lại, nhưng vài tiếng rên tỉ thỉnh thoảng truyền ra nói rõ chủ nhân của thân thể đang hưởng thụ tư vị.


Arthur là một tình nhân dịu dàng, cho nên mặc dù trong lòng có thứ gì đó muốn phá tung mà ra, nhưng vẫn như cũ cẩn thận nhẹ nhàng mà giúp Khải Văn làm công tác khai thác, ngón tay ôn nhu theo quy luật đưa sâu vào bên trong cậu, nước trong suối cũng theo đó mà tràn vào theo, kích thích như thế này khiến tiếng rên tỉ của Khải Văn càng lúc càng lớn, qua một hồi lâu, Khải Văn ôm xiết lấy cổ Arthur, sau đó Arthur liền nghe được tiếng nói nhỏ như muỗi của Khải Văn, “Được, được rồi, vào đi…” Tiếng nói vừa rơi xuống, Khải Văn liền nghe thấy tiếng hít thở rõ ràng biến thô của Arthur.


“Thật sự có thể chứ?” Arthur khàn giọng nói.


“Ừm…” Thanh âm của Khải Văn nhỏ đến chính bản thân cậu cũng không nghe được.


“Bảo bối, ta thật sự cũng bị ngươi làm cho phát điên rồi…” Arthur hít sâu một hơi, bỗng nhiên gầm lên, sau đó không để Khải Văn tránh né mà hung hăng hôn xuống, nụ hôn mang đầy tính xâm chiếm phủ lên đôi môi mềm mà dù nếm thế nào cũng không đủ để thưởng thức vị ngọt của nó.


Khi Khải Văn đang bị hôn tới mức mơ mơ màng màng, Arthur đem thứ thật lớn mà mình đã nhẫn nại rất lâu chậm rãi đẩy vào trong cơ thể Khải Văn, có lẽ do tác dụng của oánh chi, cũng có thể nhờ sự trơn trượt của nước suối, Arthur tiến vào cũng không gặp phải nhiều trắc trở, cảm giác mềm mại chặt chẽ lại cực nóng bỏng bao lấy khiến hắn thoải mái mà nheo mắt lại, mà Khải Văn cũng vì kích thích do cự vật thâm nhập kèm với nước suối tiến vào thiếu chút nữa thét lên.


Lần đầu tiên dung nạp dị vật tiến làm cho Khải Văn vô thức gồng cứng thân thể, mà sự buộc chặt ấy khiến Arthur không hề chuẩn bị trước mà gầm một tiếng, thiếu chút nữa mất mặt mà xuất ra.


“Thả lòng chút nào, bảo bối, ta sẽ không làm tổn thương ngươi.” Arthur vừa đè áp sự hưng phấn cực đại do Khải Văn đột nhiên xiết chặt mang lại, vừa vỗ nhẹ lưng cậu trấn an.


“Hức, xin lỗi…” Khải Văn đã bị một loạt động tác làm cho mơ hồ, nói năng lộn xộn, nước mắt cũng ủy khuất chảy ra.


“Không không không, không phải ngươi sai.” Arthur vừa thấy nước mắt của cậu, đau lòng không thôi, vội cúi đầu hôn lên nước mắt cậu, “Là ta quá cấp bách, xin lỗi, chúng ta không làm nữa được không?”


“Không được, không cho ra ngoài, không cho!” Khải Văn đã bị làm cho u mê vừa nghe Arthur nói không làm thì đã không chút nghĩ ngợi mà cự tuyệt, cái mũi hồng hồng, giống như con bạch tuộc mà quấn lên người Arthur, buộc chặt không cho Arthur ra ngoài, trẻ con nói, “Không cho ngươi ra ngoài.”


“Bảo… bối… ngươi như vậy, ta thật sự nhịn không được…” Bởi vì động tác của Khải Văn, thanh âm Arthur trở nên khàn khàn, giọng nói tràn đầy nhẫn nại.


“Ta, ta lại không cần ngươi nhịn!” Khải Văn đã không điều khiển được đầu óc, cũng không còn tâm trí mà để ý gì nữa.


“Đứa ngốc này, ngươi sẽ hối hận!” Đối phương đã nói như vậy, Arthur cũng không nhẫn nại nữa, đột nhiên ôm lấy Khải Văn mãnh liệt mà ‘hành động’, Khải Văn đột nhiên bị tập kích liền giật mình thét lên.


Theo như lời của Arthur, Khải Văn hiện giờ đã hối hận rồi, bởi vì mặc kệ cậu thảm thương cầu xin tha thứ như thế nào, Arthur cũng không ngừng việc chinh phục thân thể cậu, Khải Văn chỉ có thể vô lực bám trên người Arthur cảm thụ dị vật cực đại lại nóng rực kia đang tiến tiến xuất xuất trong cơ thể mình, thậm chí cậu còn bị Arthur dùng tay hầu hạ làm cho tiết ra hai lần, vật đó vẫn cứng rắn như lúc ban đầu.


“Ta thật sự không được, Arthur… Tha ta đi…” Khải Văn khuôn mặt đầy mồ hôi và nước mắt, khóc thút thít van nài tha thứ cái tên không lương tâm đang dùng lực cực mạnh mà đẩy vào mình.


“Rất nhanh thôi bảo bối, rất nhanh, ngươi nhịn một chút nữa thôi.” Tư vị của Khải Văn thật đẹp, đẹp đến nỗi khiến Arthur muốn ngừng cũng ngừng không được.


“Ngươi gạt người…” Khải Văn trong ngực ủy khuất không thôi, nước mắt lại chảy ra, cậu nghĩ nhất định sẽ bị Arthur làm cho chết mất.


Arthur cúi đầu thơm nhẹ lên trán cậu, không nói gì, chỉ là động tác dưới thân nhanh hơn một chút, oán giận của Khải Văn biến thành rên rỉ vụn vặt, sau đó đến một tiếng gầm nhẹ, một cỗ nóng rực phun vào cơ thể Khải Văn, khiến Khải Văn không khỏi run rẩy.


Mà Arthur vừa phóng ra cũng thở dài ra một hơi, ôm Khải Văn tựa lên vách đá, cúi đầu nhìn nhìn Khải Văn đã khóc đến mắt mũi hồng hồng híp mắt vô lực, trong lòng dâng lên vô hạn thỏa mãn và thương tiếc, hôn lên đôi môi sưng đỏ kia, “Ta yêu ngươi, bảo bối.”


Khải Văn cố sức mở hai mắt nhìn thú nhân mang vẻ mặt nhu tình và trong mắt toát ra vô hạn thỏa mãn đang nhìn mình, nghe hắn thốt ra ái ngữ kia, lại cảm thụ nơi nào đó phía sau dường như muốn hòa tan, mím mím môi, lần thứ hai nhắm mắt lại, trong lòng oán hận, “Hỗn đản, ngươi là động cơ vĩnh cửu sao?!”


Chương 24: Ấm áp


“Di, không phải trở về hang núi à? Sao lại đi đường này a?” Tại suối nước nóng bị Arthur ăn đến mẩu vụn cũng không còn, Khải Văn vùi trong lòng Arthur – cái người đang mang tâm tình rất tốt kia, để hắn bế mình trở về hang, nhưng còn chưa đi được hai bước Khải Văn đã cảm thấy không đúng.


“Chúng ta không trở về hang núi.” Arthur nắm thật chặt lớp chăn da đang bao bọc lấy Khải Văn, rất sợ hoa tuyết sẽ rơi trúng người cậu làm cậu bị lạnh.


“Không về hang?” Vốn còn đang mơ mơ màng màng híp mắt buồn ngủ, Khải Văn mở to hai mắt, khó hiểu mà hỏi, “Không về hang thì đêm nay chúng ta nghỉ ngơi ở đâu a?”


“Đi một nơi khác.” Arthur cúi đầu cười cười với cậu, “Rất nhanh sẽ đến thôi.”


“Hả…” Sự ủ rũ của Khải Văn bị lòng hiếu kỳ xua tan không ít, trợn to mắt nhìn xem Arthur định bế mình đi đâu.


Đường đi tới nơi mới này ngược lại với đường đến hang núi kia, vòng vèo quanh co một hồi lâu, Khải Văn kinh ngạc nhìn thấy trước mắt xuất hiện một căn nhà gỗ nhỏ tinh xảo phát ra ánh nến màu da cam ấm áp.


“Đây là đâu?” Khải Văn nhìn ngôi nhà gỗ đột nhiên xuất hiện nửa ngày mới hồi phục tinh thần lại, nghiêng đầu nhìn về phía Arthur.


Arthur đối với thắc mắc và kinh ngạc của Khải Văn thì chỉ cười cười, bước chân nhanh hơn ôm lấy Khải Văn đẩy ra cửa ngôi nhà gỗ kia, sau đó đặt Khải Văn với hai chân mềm nhũn lên đệm da đã trải sẵn trên sàn nhà, xoay người đóng cửa rồi đốt lò sưởi, quay lại ngồi trước mặt Khải Văn, cọ trán vào trán cậu, lên tiếng hỏi, “Thích không?”


“Đây là, đây là?” Căn nhà gỗ nhỏ đột nhiên xuất hiện, ánh nến ấm áp, củi lép bép nổ trong lò sưởi âm tường, còn có mùi thơm thoang thoảng tràn ra, gia cụ đơn giản trong phòng, tất cả những thứ này đều khiến Khải Văn cảm thấy cực kỳ không thật, sau khi đã trải qua một hồi vận động tiêu hao thể lực, Khải Văn nghĩ tế bào não của mình hình như đã đình trệ, cậu lăng lăng nhìn về phía Arthur, mong muốn có một đáp án.


Arthur thích nhất là nhìn dáng vẻ ngây thơ lại hoàn toàn tín nhiệm mình của Khải Văn, cười ôm lấy cậu kéo vào lòng, thỏ thẻ vào tai cậu, “Đây là quà sinh nhật ta tặng ngươi, thích không?”


“Quà sinh nhật?” Khải Văn đề cao âm lượng, quay đầu nhìn về phía Arthur đang chờ mong hồi đáp.


“Đúng a, quà sinh nhật.” Arthur ôm Khải Văn dán mặt vào mặt cậu, lắc lắc lư lư nói, “Còn nhớ ngươi từng nói với ta không, ngươi tới nơi này trước sinh nhật ngươi một tháng, kỳ thật ta cũng biết nhìn trang phục của ngươi mặc lúc đó thì không thể là sinh vào mùa đông, nhưng ta không biết ngày chính xác, ta lại muốn cho ngươi bất ngờ, cho nên mới chọn ngày sau khi ngươi tới nơi này đúng một tháng để làm sinh nhật cho ngươi. Lần trước lúc ta dẫn ngươi vào rừng chơi không phải ngươi từng nói muốn xây một ngôi nhà gỗ trong rừng sao, như vậy có thể tùy thời mà đặt chân trong rừng khi du ngoạn. Lúc trước ta cũng từng nghĩ ra rất nhiều món quà để tặng cho ngươi, nhưng đều cảm thấy không thích hợp, cuối cùng cũng quyết định xây một căn nhà gỗ, tuy rằng không xa hoa, nhưng vững chải, có thể giúp ngươi che mưa chắn gió. Mặc kệ là mùa nào thời tiết thế nào, chỉ cần ngươi muốn, chúng ta đều có thể tới nơi này nghỉ ngơi, không có người khác, chỉ có hai người chúng ta. Mùa xuân có thể tới nơi này ngắm hoa, mùa hè có thể đến bơi, mùa thu có thể đi hái trái cây, mùa đông có thể giống như hôm nay đi ngâm suối nước nóng, sau đó đến ngôi nhà gỗ này ngắm hoa tuyết bay lượn, nói chuyện phiếm đến tận đêm khuya, ngươi có thích không?”


Nghe Arthur nói một tràng suy tưởng về tháng ngày trải qua nơi nhà gỗ này, trong lòng Khải Văn như có một dòng nước ấm chảy qua, mặc dù rất muốn cười nói cảm tạ với Arthur, nhưng khi mở miệng thì lại thấy mũi lên men mắt phiếm hồng, thanh âm cũng có chút nghẹn ngào, “Hm, ta thích cực kỳ, cảm ơn ngươi, Arthur.”


“Làm sao vậy, thích không phải nên cười sao, sao lại hồng cả mũi lên thế kia.” Arthur không phải không thấy cảm động và bùi ngùi trong mắt Khải Văn, nhưng cũng phải nói đùa để bầu không khí sinh động hơn, “Là không thích nhưng lại không muốn ta đau lòng nên mới nói vậy sao?”


“Không phải mà.” Khải Văn không muốn để Arthur nhìn thấy mình khóc, xoay người ôm lấy hắn, vùi mặt vào hõm vai hắn, hàm hàm hồ hồ mà nói, “Bởi vì quá thích, cho nên không biết làm thế nào mới tốt, ngươi thật sự quá tốt với ta rồi, tốt đến nỗi ta không biết nên nói gì với ngươi nữa.”


Cảm thụ được cái ôm ấm áp của nhóc Khải Văn, Arthur không tiếng động mà cười khẽ, vươn tay vỗ nhẹ lưng cậu, “Bởi vì yêu ngươi nên mới tốt với ngươi a, cho nên mới muốn đem toàn bộ thế giới đều dâng lên cho ngươi, cho dù như vậy vẫn còn thấy không đủ. Kỳ thực khi dẫn ngươi tới ta cũng rất thấp thỏm, rất sợ ngươi không thích. Giờ xem ra, cũng may, có thể nhẹ lòng rồi.”


“Ngươi tốt với ta quá, ta nên làm gì bây giờ?” Khải Văn tựa vào vai Arthur không chịu ngẩng đầu, trong giọng nói có chút ảo não lại có chút khó xử.


“Ngươi à, ngươi chỉ cần yêu ta là đủ rồi, để ta cảm thụ được tình yêu của ngươi, đó chính là thứ tốt nhất ngươi dành cho ta.” Arthur nhẹ giọng đáp, “Ví dụ như, ngươi có thể mỗi sáng nói yêu ta, có thể mỗi tối hôn ta một cái, nga, ta đây cả ngày đều sẽ phi thường vui vẻ.”


“Yêu cầu của ngươi thật là thấp.” Khải Văn lầm bầm nói.


“Yêu cầu thấp?” Arthur bật cười, “Ta không nghĩ như vậy, trên thế giới này còn chuyện gì có thể tốt hơn những yêu thương vỗ về của người mình yêu?”


“Tốt, ta đã biết.” Khải Văn suy nghĩ một chút, nghĩ những gì mình có thể cho Arthur thật sự quá ít, tại thế giới này hầu như là hắn cho cậu tất cả, mà cậu có thể dành cho hắn, chỉ có một tình yêu thuần túy nhất.


“Nga, đây đúng là một câu trả lời cực kỳ dễ nghe.” Arthur cười càng hài lòng, thuận miệng chọc thêm, “Không bằng hiện tại nói ta nghe cái coi.”


“Ta yêu ngươi.”





Vốn tưởng rằng Khải Văn sẽ bởi vì xấu hổ mà cự tuyệt, nhưng Arthur thật không ngờ cậu sẽ thẳng thắn lưu loát hơn nữa lại rất chân thành tha thiết mà nói ra ba chữ này, nhất thời hơi sửng sốt.


“Ngươi làm sao vậy?” Khải Văn đương nhiên xấu hổ lắm chứ, nhưng khi đã hạ quyết tâm, thì nhất định sẽ làm được, lần đầu tiên nói với Arthur câu này, Khải Văn hầu như mắc cỡ đến không dám nhìn người, nhưng vùi trong hõm vai đối phương một lát lại phát hiện Arthur không hề có một chút động tĩnh nào, Khải Văn có chút bất mãn rồi đó.


“Nga, không, ta chỉ là quá kinh ngạc.” Arthur phục hồi tinh thần vội cúi đầu trấn an con thỏ nhỏ đang bất mãn ở trong lòng mình, “Nên biết, ta đã chờ ngươi nói những lời này lâu lắm lâu lắm rồi.”


“Đương nhiên, ta cũng yêu ngươi, bảo bối.” Arthur cúi đầu ngậm lấy đôi môi Khải Văn, tinh tế dịu dàng hôn một lúc lâu, khi trên mặt Khải Văn nổi lên một tảng ửng đỏ, Arthur dán sát vào vai cậu thấp giọng nói lên thỉnh cầu của mình, “Nếu chúng ta đã yêu nhau như thế, vậy bảo bối thân ái nhất của ta, cùng ta kết làm bạn lữ nhé?”


Arthur vừa nói ra lời, Khải Văn liền ngây ngẩn cả người, cậu kinh ngạc nhìn Arthur, một câu cũng không nói được.


Arthur nhìn sâu vào đôi mắt tinh thuần của cậu, trong lòng bỗng nhiên nổi lên một loại cảm giác khẩn trương, nếu như Khải Văn cự tuyệt thì làm sao bây giờ? Mặc dù khả năng này cực kỳ nhỏ bé, nhưng Arthur vẫn không thể ức chế cảm giác khẩn trương ấy.


Vẻ mặt căng thẳng của Arthur đương nhiên không thoát được cặp mắt của Khải Văn, cậu không nói gì mà quan sát Arthur hồi lâu, sau đó mới cười nói, “Được.”


Lúc này đến phiên Arthur ngây ngẩn cả người, nhưng dần dần trong mắt Arthur toát ra một tình tự vui sướng không gì sánh được, lần đầu tiên hắn cười như vậy, một nụ cười hoàn toàn không hợp với quy củ của giới quý tộc, ôm chặt Khải Văn vào lòng, “Ta yêu ngươi, bảo bối, cảm ơn ngươi, bảo bối…”


“Ta cũng cám ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã yêu ta.” Trên mặt Khải Văn cũng mang theo một nụ cười thỏa mãn, trở tay ôm Arthur, nghe Arthur nói những câu lộn xộn, một người có thân phận cao quý đối mặt với thái sơn đỉnh băng vẫn không biến sắc nhưng lại vì mình mà thất thố thế này, không phải yêu thì còn là gì nữa, rơi vào ái tình thì mọi người đều trở thành kẻ ngốc, lời này là thật.


Không có nghi thức long trọng, không có mọi người chứng kiến, thậm chí không có thỉnh cầu trang trọng, hai người cứ như vậy trong một đêm tuyết trắng bay lả tả, tại một ngôi nhà gỗ nhỏ đơn sơ nhưng ấm áp, quyết định một việc quan trọng nhất trong đời, nhưng hai người thủy chung cũng không cảm thấy điều đó giản đơn, bởi vì so với nghi thức long trọng nhưng chỉ có mặt ngoài, tâm ý tương thông mới là quan trọng hơn hết thảy.


Sau khi quyết định đại sự nhân sinh, nụ cười trên mặt Arthur không thể nào tắt được, mặc kệ là khi thật cẩn thận bưng canh nóng tới trước mặt Khải Văn hay khi thêm củi vào lò, mặc kệ là khi trải giường chiếu hay là khi bế Khải Văn lên giường nằm, trên mặt hắn vẫn mang theo một nụ cười hạnh phúc không thể nào ức chế.


Khải Văn quay đầu nhìn độ cong trên khóe môi cái kẻ đang ôm lấy mình, bỗng nhiên vươn tay sờ sờ, “Ngươi không thấy mỏi sao?”


“Cái gì?” Arthur biểu tình không thay đổi mà hỏi thăm.


“Cứ cười như vậy a.” Khải Văn nói rồi bắt chước động tác của Arthur, sau đó có chút khó hiểu mà hỏi thăm, “Trước đây chưa từng phát hiện ngươi cười ngốc như vậy a.”


“Bởi vì hạnh phúc quá đó, cho nên nhịn không được muốn cười hoài.” Arthur không chút ngại khi bị người yêu xem thường, vươn tay kéo chăn lên, nói, “Nghe daddy nói, lúc đó sau khi papa cầu hôn thành công thì cũng cười y như thế.” Arthur cố gắng chứng minh đó là truyền thống gia đinh quang vình của nhà bạch hổ.


“Papa và daddy của ngươi…” Khải Văn sau khi nghe Arthur nhắc tới hai vị trưởng bối, nguyên bản còn có chút buồn ngủ liền thanh tỉnh, khẽ cau mày nhẹ giọng hỏi, “Bọn họ cũng đồng ý chúng ta đến với nhau sao?” Cảm động ban đầu qua đi, lý trí của Khải Văn đã trở về một ít, cậu không thể tránh né mà nghĩ về thân phận và địa vị chênh lệch của mình với Arthur, có vô số sách vở và phim ảnh nói về tầm quan trọng của môn đăng hộ đối.


“Đương nhiên.” Arthur liếc mắt liền nhìn ra vì sao Khải Văn sầu lo, cúi đầu hôn nhẹ một cái, “Đừng lo, bọn họ cũng không phải loại gia trưởng truy cầu lợi ích, yêu cầu duy nhất của bọn họ là chỉ cần ta hạnh phúc, ngươi không nên suy nghĩ nhiều, thật sự, tư tưởng bọn họ vô cùng tiến bộ…”


Thấy Arthur chắc chắn như vậy, Khải Văn cũng chỉ đành chôn giấu sầu lo trong lòng, theo Arthur nói về một chủ đề khác.


Hai người vùi trên giường hồi lâu, Khải Văn rốt cuộc gượng không được, bắt đầu ngáp ngắn ngáp dài.


“Ngươi còn nhớ buổi tối ngày xưa chúng ta nghỉ trong hang núi không, ngươi thường ôm cổ ta nói rất nhiều lời mà ta không hiểu, thỉnh thoảng còn khóc nữa, có thể cho ta biết ngươi đã nói gì không?” Arthur không chú ý tới động tác nhỏ của Khải Văn, nhìn mép giường hỏi ra vấn đề đã chôn sâu trong lòng từ lâu.


“Cái đó không quan trọng nữa, quan trọng là… Hiện tại ta đã có được điều làm ta hạnh phúc, ta rất hạnh phúc, bởi vì có ngươi cho nên ta rất hạnh phúc.” Khải Văn khẽ ngáp một cái xoay người ôm thắt lưng Arthur, buồn ngủ mơ màng mà lẩm bẩm.


“Buồn ngủ rồi?” Arthur lúc này mới phát hiện người yêu đang liên tục ngáp dài, cúi đầu hỏi.


“Hm.” Khải Văn nhắm mắt lại gật đầu, thanh âm mang đầy uể oải.


“Vậy ngủ thôi.” Arthur nói rồi cũng nằm xuống, vỗ nhẹ chăn mềm trên người Khải Văn.


“Ngủ ngon.” Mặc dù đã buồn ngủ không thôi, nhưng Khải Văn vẫn gắng gượng đặt lên môi Arthur một nụ hôn chúc ngủ ngon nhẹ nhàng.


“Ngủ ngon.” Động tác khẽ đó khiến gương mặt Arthur lại hiện lên một nụ cười ngốc nghếch.


Ngoài phòng tuyết còn đang rơi, trong phòng trên chiếc giường ấm áp dễ chịu có hai con người đang ôm nhau mà ngủ, trên mặt cả hai đều mang theo ý cười nhàn nhạt, cũng như ánh nến da cam le lói trong khoảng rừng đen kịt, tuy rằng bình thản nhưng lại hạnh phúc lâu dài.